Các thầy cô ở đâu khi học sinh tố bị hiệu trưởng x.â.m h.ạ.i t.ì.n.h d.ụ.c?

Góc bàn luận

Trong đoạn phóng sự mà VTV phát sóng, các học sinh đã chỉ rõ có một số thầy cô biết sự việc này chứ không phải là “hoàn toàn không biết gì” vì nó diễn ra trong thời gian dài.

Ông Đinh Bằng My, Hiệu trưởng Trường phổ thông dân tộc nội trú THCS Thanh Sơn (Phú Thọ)

“Các học sinh cho biết có cô giáo đã trực tiếp gọi học sinh lên theo yêu cầu của hiệu trưởng và có người còn đùa cợt trên nỗi đau của các em.

Sự việc mà hiệu trưởng Đinh Bằng My gây ra với các em sẽ được pháp luật làm rõ trắng đen và đưa ra xét xử. Nếu có tội, ông My sẽ phải trả giá cho h.à.n.h vi vi phạm pháp luật của mình. Nhưng còn nỗi đau của hàng chục nam sinh, cuộc đời sau này, nỗi ám ảnh, những cơn sang chấn tâm lý thì ai có thể bù đắp cho các em?

… Lặng im trước cái xấu, không dám đứng ra bảo vệ những nạn nhân yếu đuối trước sự xâm h.ạ.i của kẽ xấu, đó là một thái độ hết sức xấu hổ và nhục nhã, cho những người mang danh là người thầy, trước nỗi đau của các học sinh”.

(Tác giả MI AN nêu quan điểm trên Báo Đất Việt ngày 17-12 về sự việc ông Đinh Bằng My, Hiệu trưởng Trường phổ thông dân tộc nội trú THCS Thanh Sơn (Phú Thọ), bị khơi tố, tạm giam để điều tra về việc d.â.m ô học sinh).

Chia sẻ của phóng viên điều tra VTV:

Trước khi tung bằng chứng, đưa câu chuyện lên sóng, họ bảo tôi, tạm dừng thông tin vụ hiệu trưởng ấ.u d.â.m học sinh ở Phú Thọ chờ khi nào có kết quả điều tra đã. Để giải quyê’t nội bộ – đỡ ảnh hưởng đến địa phương. Và để đỡ ảnh hưởng đến bọn trẻ.

Lòng tôi như thắt lại. Sao họ có thể ráo hoảnh nói được những điều đó nhỉ. Tôi nhắm mắt lại và trong đầu lập tức hiện lên gương mặt thánh thiện nhưng ủ rũ, u sầu của những đứa trẻ. Thi thoảng chúng còn thở dài với cả sự uất nghẹn và kinh tởm nữa khi tôi hỏi chuyện. Tôi cảm thấy mình thực sự có lỗi với các em. Khi đã cố gợi lại những chuyện mà các em đã cố gắng để quên đi. Và những ngày tháng dơ bẩn trong ký ức các em lại phải trở về thêm một lần nữa.

“Em có muốn đưa việc này ra ánh sáng không?- tôi hỏi.

“Có ạ”- em đáp lại tôi dứt khoát như chẳng cần suy nghĩ.

“Vì sao em muốn đưa chuyện này ra ánh sáng, ông ấy là hiệu trưởng cơ mà”- tôi gặng hỏi tiếp xem phản ứng của em ra sao.!!!

“Vì em muốn về sau không còn em nào phải dính như em nữa”- tôi hoàn toàn bất ngờ với suy nghĩ của em. Sự uất nghẹn dồn nén bấy lâu nay chỉ trực trào ra. Để giải toả những ẩn ức trong lòng.

Họ chưa từng nói chuyện, chưa từng tiếp xúc, chưa từng lắng nghe và quan sát những biểu cảm của các em. Vậy mà họ dám nhân danh lũ trẻ với ý niệm “không để ảnh hưởng đến chúng”- để cho sự việc qua đi trong êm thấm. Mà họ đâu hiểu rằng, chỉ có thể vạch mặt chân tướng quỷ ấ.u d.â.m kia mới gột rửa hết được những ký ức dơ bẩn trong lòng các em.

Chúng tôi lên tiếng không phải để đẩy một con người vào vòng tội tù, ngục lao. Mà chỉ mong muốn sự nghiêm minh của pháp luật phải được thực thi. Xin nhắc lại một lần nữa, y đang bị công an Huyện Thanh Sơn khởi tô’ để điều tra về h.à.n.h vi d.â.m ô với trẻ em dưới 16 tuổi. Theo luật định, h.ì.n.h phạt tương xứng cho tội danh này là từ 6 tháng- 3 năm tù giam.

(Lan tỏa để vụ việc này không bị chìm xuồng và chạy án)

(Theo gnews.host)